Vây quanh tôi, bóng tối phủ đầy

Trước mắt tôi là tương lai xám xịt, rồi tôi sẽ ra đi, sẽ sống khác… ở một nơi xa lắm, thế giới bên kia.


Tôi – cô gái 20 với bao ước mơ hoài bão, luôn được bạn bè yêu mến bởi khuôn mặt xinh, tính tình cởi mở và học cũng không đến nỗi nào. Ước mơ của tôi là được ra Hà Nội học và hạnh phúc thực sự đã mỉm cười khi tôi nhận được giấy báo đỗ Đại học Luật Hà Nội.

Ngày tôi ra nhập học cũng là lần đầu tiên tôi đặt chân tới Hà Nội, sự nhộn nhịp đông đúc của phố phường nơi đây khiến tâm trạng tôi vốn đã vui càng thấy vui hơn. Là người vốn thông minh, nhanh nhẹn, cởi mở nên tôi rất dễ thích nghi với môi trường mới này. Vào Đại học, bỡ ngỡ với bao bạn mới, lại được khám phá nhiều nơi ở Hà Nội nên tôi thấy cuộc sống của tôi thật đẹp.

Trong lớp Đại học, tôi là đứa xinh xắn gần như nhất lớp, lại thuộc gia đình khá giả nên được khá nhiều chàng trai trong lớp để ý tới. Trong đó, tôi đặc biệt để mắt tới Phong, chàng Hà Thành đẹp trai, công tử và lãng mạn. Phong cũng rất thích tôi nên hai đứa nhanh chóng yêu nhau mà không có rào cản gì gây khó.

Là người Hà Nội nên Phong biết rất nhiều chỗ vui chơi, Phong đưa tôi đi rất nhiều nơi, tôi thấy mình thật hạnh phúc vì có được tình yêu như vậy. Thấy cuộc sống của mình bắt đầu thay đổi từng ngày, từng ngày, nhanh đến chóng mặt.

Hằng ngày Phong đưa tôi đi khám phá phố phường Hà Nội. Yêu nhau được nửa năm, Phong bắt đầu dẫn tôi đến các vũ trường vào buổi tối. Ở đó tôi được gặp gỡ bạn bè Phong, họ đều là những công tử nhà giàu, ăn chơi và sành điệu. Lúc này tôi cũng mới được biết Phong vào đại học là nhờ bố mẹ chạy cho chứ nếu không thì “đại học” sẽ là hai chữ thật xa xỉ với Phong. Tình yêu đã làm tôi mờ mắt, tôi bỗng nhiên không quan tâm đến điều đó. Với tôi, từ lúc nào, chỉ cần được Phong yêu chiều là tôi hạnh phúc rồi.

Rồi cũng từ lúc nào tôi thường xuyên đi vũ trường cùng Phong đến mức mê muội quên cả việc học. Trong một lần ôm hôn tôi say đắm, Phong bảo anh yêu tôi rất nhiều và muốn tôi là của anh, lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản: tôi yêu anh nên việc trao cho anh điều quý giá nhất của đứa con gái là đương nhiên. Đêm đó chúng tôi đã là của nhau tại một khách sạn.

Sau đêm đó, chúng tôi thường xuyên ở bên nhau hơn. Tôi được vui chơi mua sắm mà không phải lo nghĩ điều gì, tôi thích gì anh cũng mua cho và tôi, tất nhiên trao cho anh tất cả mỗi khi anh cần. Cuộc sống của tôi cứ trôi đi trong những cuộc vui thâu đêm và tình yêu điên cuồng của hai đứa, bỏ lại sau lưng những ước mơ hoài bão của những ngày ấu thơ.

Nhưng.

Tất cả đã sụp đổ vào ngày hiến máu nhân đạo ở trường. Cái điều tưởng chừng như không thể ấy đã giáng xuống cả hai đứa chúng tôi. Tôi đứng đờ người, chết chân tại chỗ, anh cũng ở đấy, và anh… cũng thế! Tôi lịm đi.

Cả hai đứa đều nhiếm HIV. Cả thế giới sụp đổ hoàn toàn trước mắt tôi. Lúc này tôi mới được biết anh từng quan hệ với gái làng chơi và đã bị nhiễm HIV. Khi đến với tôi anh không biết mình bị nhiễm, anh đau khổ ư, anh đau khổ thì làm được gì? Anh giải cứu được gì cho tôi không? Tôi quá tin tưởng, dành trọn tình yêu đầu đời cho anh, tin vào một tương lại tươi sáng…

Hơn lúc nào hết, tôi hận anh, hận chính bản thân mình. Rồi tôi sẽ mất tất cả, gia đình, bạn bè, tình yêu, cuộc sống. Tim tôi đau như muốn vỡ tung ra, tôi không biết phải đối diện với gia đình mình như thế nào, tôi sợ ánh mắt của bạn bè xung quanh, tôi không biết mình sống tiếp thế nào đây với căn bệnh thế kỷ này.

Tôi đã bỏ lại tất cả, chạy trốn đến một nơi xa lạ, nơi mà không ai biết tôi là ai. Tôi thuê một phòng trọ nhỏ để ngồi đấy, ân hận và gặm nhấm nỗi đau của mình.

Giá như… hàng loạt những chữ “giá như” vờn quanh đầu tôi như muốn bóp nghẹt trái tim vốn đã vỡ vụn.

Trước mắt tôi giờ chỉ còn một màu đen tăm tối hòa cùng nỗi sợ hãi và nước mắt. Ngày nào đó khi sang thế giới bên kia, tôi sẽ làm lại từ đầu…

Truy Cập Nhanh

Copyright © 2010 Vietboom.com
Website phát triển bới cộng đồng Teen VietBoom